Địa
chỉ hiện nay: Đường Điện Biên Phủ, TP. Đà Nẵng
Di cư vào Hội An, có nhiều thời gian ứ đọng bình an kiểu
“tỉnh lẻ”, buồn quá, chàng liền xổ tung bút vẽ. Chàng vẽ khác hẳn mọi người, là
không biết sợ. Cá tính không sợ, cùng với “đay nghiến” vào hình họa, xổ ra tung
tóe trong mầu sắc đã làm nên đặc thù tranh của Hai Rambo. Mầu sắc nói thẳng ra
là sức khỏe thẩm mỹ của họa sĩ. Như nhạc giao hưởng phải nhiều bè, nhạc rock cần
âm thanh mạnh kết hợp ánh sáng điên đảo… Vậy hội họa là một bữa tiệc mầu, dám
bộc lộ, tự tin vào cơ bắp còn dẻo dai, mới dám tung tăng tung hứng các mầu sắc
mạnh. Giới “thượng lưu tỉnh chẵn” ốm yếu ho hen, thường thích những mầu nhã, để
không bị chê là quê… Chỉ có dân nghệ sĩ mới dám thoát khỏi ánh sáng lộng lẫy của
những chùm đèn pha lê, lao ra vườn ăn tiệc, trong ánh sáng ban ngày khoe phô
những áo quần và thời trang sặc sỡ… Có thể nói Hai Rambo vẽ trong tinh thần như
vậy?!
Vừa nhìn thấy bức tranh của Hai Rambo vẽ biển Hội An, tôi
đã thích ngay. Hải là người rất quí tôi, và cũng là một người hào hiệp liền bảo
“Anh thích thì em tặng!”
Sáng nay tôi ăn diện quần áo theo đà của lễ Noel, đi đón
tranh của Hải về. Vì nhà tôi đã chật ních tranh, nên tôi phải suy tư chọn chỗ để
treo tranh của Hải. Và tôi đã treo bức “Quà” đó rất long trọng ngay ở trung
tâm.
Nhìn bức tranh của Hải, tôi luôn nghĩ đến một từ trong
tiếng Pháp “Anime” có nghĩa là “huyên náo-sinh khí”. Bức tranh cận cảnh là mấy
con thuyền chao đảo theo sóng, sau đó cả mây trời cũng rập rình theo, mầu sắc
giầu có tối đa như một bữa tiệc ê hề đồ uống và sơn hào hải vị… Theo nhiều
chuyên gia, trong hội họa, nhạc tính là một trong những thứ khó nhất, chính thế
mà bức “Dance” của Henri Matisse được xếp là một trong những bức tranh bất
hủ.
Tranh của Hai Rambo có sở trường nhịp điệu cũng như nhạc
tính rất nhiều, khi chàng chính là một tay ghita cự phách chơi long lở các sàn
nhạc bán chuyên nghiệp… tóm lại Hải Rambo đã đưa cá tính có vẻ hoang dại, trình
độ cấu trúc duy kinh điển, mầu sắc vạm vỡ, và nhạc tính cùng nhịp điệu tưới đẫm
cho hội họa.
Tôi vừa ngồi ngắm kỹ thêm bức tranh của Hải. 2/3 bức
tranh từ dưới lên là một đường thẳng đen kịt một dãy nhà, điểm những chấm ánh
sáng đèn. Một đường thẳng gần như tuyệt đối để phân biệt giữa biển, đến đất và
bầu trời. Một đường thẳng ngang xuyên suốt như vậy là tối kỵ trong hội họa, vì
nó như một nhát dao cắt ngang qua chỉnh thể của bộ thời trang. Đường ngang thẳng
đó, thể hiện ý nghĩ “ngây ngô” của họa sĩ như một kẻ vụng nghề phải trình làng:
đây là biển, trên là trời… Dẫu vậy, bút pháp của Hải Rambo vẫn tìm cách thống
nhất thành chỉnh thể được. Quả là cao tay. Và cao tay đến mức hồn nhiên.
Mới đây chàng ra lại tỉnh chẵn Hà Nội, triễn lãm tranh
cùng vài người khác. Tranh của chàng chủ yếu là thử sức “Chân dung”. Các họa sĩ
thường nói: vẽ chân dung khó bậc nhất, vì nó phải giống, và người được vẽ phải
thích. Và Hải Rambo cũng mở đầu húc ngay vào bức tường khó này. Chúc mừng Hải
Rambo. Và chúc anh đi xa trên con đường hội họa của mình.
Nhân dịp tôi nhận được bức tranh của Hải, viết bài mini
con cóc này để chào đón mini. Mong rằng có ngày được viết một bài “vòm cung” về
hội họa của Hải Ram bo.
Hà Nội 26/12/2016
Paul Nguyễn Hoàng Đức
(Bài viết từ facebook của tác giả Paul Nguyễn Hoàng
Đức. Ảnh tác phẩm từ facebook của Hải Rambo)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét